Hiển thị các bài đăng có nhãn Khác. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Khác. Hiển thị tất cả bài đăng

30/4/12

BÀ NỘI


               Ông Nội tôi mất năm 1980, khi mà tôi còn quá nhỏ, chẳng nhớ hình ảnh của Ông như thế nào cả, chỉ biết mọi người kể lại là Ông là người tình cảm, sống hết lòng với gia đình dòng họ nhưng nóng tính lắm, đã có lần Ông cầm cái gậy bẩy để chống nhau với cả họ khác.
               Bà Nội tôi năm nay đã 100 tuổi, cái tuổi mà xã hội vẫn gọi là thượng thượng thọ, được mọi người thốt nên rằng ở cái làng này, ở cái xã này bây giờ chẳng ai được như cụ cả, phúc đức nhiều lắm, … Chỉ thương bà vì bà chẳng đi lại được, chỉ nằm rồi lại ngồi ở trên gường nhưng bà biết mọi chuyện, từ chuyện thằng cháu (gọi bà bằng cụ làm bên ngân hàng) chơi cờ bạc để bố mẹ nó phải trả nợ đến chuyện đứa con nhà A, nhà B nó đi làm ra làm sao, thu nhập thế nào,….

               Khi tôi còn đi học đại học, thỉnh thoảng đạp xe về thăm bà, bà đều lo việc ăn ở  ra sao, đến nhà ai chơi thế nào, khi lên đi học thì bà cố gắng dúi cho mấy chục để “lên ăn cho đỡ khổ”. Mấy năm trước, khi bà không khỏe, gặp tôi về thăm, bà cứ bảo Việt à, lấy vợ đi để tao còn ăn cỗ chứ nếu không thì tao không ăn cỗ được đâu, tôi vẫn bảo rằng bà yên tâm, bà sẽ sống đến khi cháu lấy vợ chứ, bà món mém cười bảo nhanh lên rồi bà lại kể là mày có nhà X bảo gả con gái cho mà mày không lấy à? Nhà Y bảo có con gái mà mày không ưng làm tôi chỉ biết cười mà nói rằng bà ơi, cái chuyện đó là duyên số, làm sao mà cưỡng ép được, bà lại cười bảo “cha bố anh, kén vừa thôi”.
               Anh chị (ở với bà) cứ bảo là bà điếc rồi, nói chuyện phải nói to lên bà mới nghe được nhưng mình thấy chẳng phải bởi mình sà vào nằm cạnh bà, nói chuyện nhẹ nhàng bà đều nghe được cả, chỉ thỉnh thoảng bà không nghe được mới hỏi lại thôi, thỉnh thoảng tôi có điện thoại nhưng thấy bà vẫn yên lặng nghe tôi nói chuyện rồi lại hỏi ai thế? Như thế nào?... làm tôi thấy bà vẫn còn minh mẫn lắm, nhớ tất cả các chuyện, nghe được cả, nhất là khi tôi đứng ngoài thềm nói nhỏ “cháu ra rửa mặt bà ạ” mà bà vẫn nói rằng “ừ, cháu ra rửa mặt đi cho mát”, he he, thế là mình biết ngay là bà vẫn nghe tốt mà ^^

29/4/12

GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC

           Tôi được vinh hạnh biết anh chị qua những người bạn, anh làm bác sĩ còn chị làm cán bộ ở trường Đại học Giao thông Vận tải, hôm mới gặp anh chị trong quán hải sản ở Mỹ Đình, ấn tượng đầu tiên là anh thì có vẻ lãng tử nghệ sĩ mà chị thì trẻ và phong cách lắm. Sau đó thời gian ngắn được đi cùng anh và hai anh nhà báo, phóng viên đi Nam Định tôi càng cảm thấy quý anh hơn, có lẽ cách anh sống, cách anh nói làm cho tôi cảm thấy là phải học hỏi nhiều thứ quá, trước giờ tôi học kỹ thuật, chỉ chuyên về kỹ thuật và nghiên cứu nên đã hơi cứng nhắc trong cuộc sống, khi đi làm lại vì chỉ tập trung cho công việc mà quên mất các vấn đề xã hội, chẳng bồi bổ thêm mà còn mai một dần nên khi nghe các anh nói chuyện mới thấy là mình thật sự khô khan, chẳng biết cách nói chuyện dù các anh nói về vấn đề gì cũng có thể hiểu nhưng lại không thể nói được như các anh, chỉ biết cười góp vui.
            Hôm vừa rồi được anh chị mời đến uống rượu, do bận học nên đến 20h mới đến được, tưởng là các anh chị đã dùng rồi hóa ra vẫn đợi trong sự đói bụng cồn cào làm tôi thấy áy náy và ngại ngùng. Khi tôi vào nhà anh chị, trong lúc ngồi chờ các anh khác thì lại thấy chị lấy chổi quét nhà làm tôi hơi giật mình, không biết mình có làm gì không mà lại như thế, sau đó khi nghe chị hỏi anh ngay trước mặt mình về việc làm giấy tờ nhà đất thì mình mới nghĩ là chị chẳng có ý gì cả, khi trong cuộc rượu dù chị tránh ra cho mấy anh em uống rồi nhưng chị vẫn để ý nghe câu chuyện giữa những người đàn ông, làm anh Chung và anh Cường được thể trêu chị theo kiểu nói to cho nghe những chuyện chẳng có thực, chị lại càng để ý, và chị còn nói tên những người thực tập chỗ anh, ai như thế nào, … . Tôi thấy như vậy thì cũng thấy buồn cười nhưng sau đó thấy chị chăm lo cho anh, cho chúng tôi ăn uống (chị nấu món phở thực sự ngon mà tôi chưa được ăn lần nào như vậy, sau này lấy vợ tôi sẽ dẫn đến để cho vợ học cách chị nấu ^^) càng làm tôi kính nể, tuy nhiên điều làm tôi thán phục hơn nữa là khi anh trả lời điện thoại của bệnh nhân về cách dùng thuốc thì chị hỏi và chị cũng nói thay anh dù chuyên ngành của chị không liên quan, khi tôi thốt nên rằng chị nắm vững chuyên môn thế thì anh mới cười nói chị có 7 năm kinh nghiệm cơ mà (thời gian anh chị lấy nhau).
             Tôi chợt nhận ra rằng gia đình hạnh phúc chính là đây, chồng vợ hiểu nhau, cùng san sẻ mọi vấn đề, chồng quan tâm đến vợ, vợ quan tâm đến chồng, có những lúc thế này thế kia nhưng cái quan trọng là anh chị hiểu và thông cảm cho nhau, cùng nhau đi những chặng đường đời vui buồn có nhau làm tôi chợt nghĩ đến bản thân mình, làm thế nào để được như anh chị đây khi mà mình yêu một người thực nhiều, muốn đi cùng người đó đến hết chặng đường đời mà cũng không thành, thế mới nhận ra rằng dù mình cố gắng đi bao nhiêu chăng nữa vẫn phải trông chờ vào phúc phận, thế mới hay rằng muôn sự tại giời, bắt phong trần phải phong trần, cho thanh cao mới được phần thanh cao ^^

SINH NHẬT CHÁU


Sinh nhật  - Hoàng An
Sáng ngày 28 tháng 4 định chạy ra uống cafe với anh bạn bên Tổng cục Môi trường để về vụ đất cát thế nào, có mảnh nào hay không (khi đang nằm cố thì anh chàng điện thoại), vừa đánh răng xong thì chuyên gia ngôn ngữ tiếng Trung đến tận nhà, làm mình lại phải ngồi tiếp, hướng dẫn đến 10h hơn mới xong, lại thành thất hẹn với cán bộ của Tổng cục Môi trường, hơi ngại, đành cáo lỗi và hẹn hôm khác. Nhớ ra là sinh nhật cháu gái, chạy đi mua bánh sinh nhật cho cháu xong về thẳng nhà ăn cơm với Bố Mẹ cho vui. Mang bánh về, các cháu nhìn thấy bánh thích quá, đang khóc nín ngay tức khắc (chắc không phải do là sợ bác - phải tự nhủ là như thế, hi hi). Cả buổi chiều, hai cháu luôn hỏi  Bà Nội xem lúc nào sẽ ăn bánh, kể cả lúc đi tắm, đến buổi tối là các cháu lấy dao rồi hỏi ý kiến Ông Bà, Bố Mẹ rồi cắt bánh ra, ăn thì ít (một chút kem và mấy cánh hoa) còn đâu là nghịch cái bánh chứ không ăn, nhìn các cháu nghịch bánh mà mình thấy cũng thú vị.

Chiếc bánh sinh nhật chưa kịp cắm nến đã bị cắt đều để chuẩn bị cho việc tạo hình của hai chị em,


Hai chị em sung sướng tạo dáng cho bác chụp ảnh trước khi tạo hình và ăn bánh sinh nhật








Những khoảng khắc thú vị
hi hi, mới nhổ răng cửa nên không dám cười to
Hai chị em