23/8/12

ĂN NHẬU VÀ VĂN HÓA

Mình đi uống bia, một mình khi buồn, đang thả tư duy tự do lang thang thì chợt nghe những tiếng hô “1 2 3, zô, 1 2 3 uống” làm mình phải quay người lại, nhìn và chợt khẽ cười, một cái nhếch mép để lộ một chút răng =)). Chỉ có mỗi việc uống mà cũng phải hò nhau để lấy tinh thần mới uống được, thật là kém =))
Mình bao giờ khi uống cũng rất thích điềm đạm, nhẹ nhàng mà lại ghét sự xô bồ, thiếu tôn trọng mọi người xung quanh (trừ khi mình say quá, chẳng biết gì nữa, ke ke)nên khi nghe hô như thế mình chợt nhớ đến những bài viết của các độc giả của một số báo điện tử khi viết về chủ đề văn hóa Hà Nội, tự nhiên lại cảm thấy thú vị về các vấn đề mà các bạn đã đề cập, cũng phải thôi, ở nơi ngàn năm văn vật này thì được tập hợp đầy đủ các loại thượng vàng hạ cám, đủ cái tốt lẫn cái xấu, từ mấy cậu trẻ trai mon men kiếm được chút tiền (bằng hình thức nào đó) đến những người cũ hơn theo thời gian một chút đến quán nhậu để xả những mệt mỏi, bức xúc của thời gian tồn tại trên cuộc đời này theo từng thời gian, chu kỳ.
Những tiếng zô zô, những tiếng uống cứ văng vọng khắp quán làm mình tự nhiên cảm giác muốn về, chẳng muốn nhìn nửa ánh mắt cho những gương mặt có vẻ sáng láng, ăn mặc lịch sự (nhưng có lẽ văn hóa kém hay chí ít là văn hóa ẩm thực chẳng có một chút nào, mình khinh). Cũng thông cảm cho những người mà không có ai chỉ bảo cho những vấn đề văn hóa mà chỉ nhăm nhăm vào việc làm sao để kiếm đủ miếng ăn cho con, để chúng nó khỏi đói thì làm sao có thể chỉ cho bọn nó (loại nửa người, nửa ngợm) hiểu được việc văn hóa là cái gì? Phải làm sao khi ăn, khi uống, khi giao tiếp với mọi người. Chính vì thế, tất nhiên là việc đi ra ngoài đường lỡ có chạm nhẹ xe vào người khác thì phải xác định là bị nghe chửi te tua, mặc dù đã há mồm ra để xin lỗi rối rít hay chí ít thì cũng bị cái lườm rách mặt. Cũng thú vị là khi mình nhìn thấy, nghe thấy như thế mình lại liên tưởng đến các vấn đề tao nhã hơn, kiểu như “ca kịch” hoặc “lẩy kiều”, lại phải tủm tỉm cười một cách “e lệ” và “tự sướng” với bản thân.

Đôi khi, đi ra ngoài đường bạn sẽ thấy các thời trang thoáng qua phải nói là rất đẹp nhưng khi nhìn kỹ hơn thì thấy quần soóc ngắn cũn cỡn với đôi chân đầy lông, hay cái quần chíp với màu sắc bắt mắt nổi bật, tương phản với làn da mang màu sắc của thời gian ố vàng, hay cái áo mỏng để mọi người nhìn thấy rõ bên trong với cái áo nhỏ cũng với màu sắc thu hút người khác phải nhìn mà gắn trên đó là cái mặt đậm chất vất vả, lam lũ hay được “bả” một lớp phấn son để che đi các vết chân chim, các nhàu nhĩ mà cuộc sống đã đánh dấu lên khuôn mặt họ. Đồng thời với các phong cách thời trang đó là đôi tay thô sần, khô cứng và đôi chân ngắn ngủn, hơi nứt nẻ ,… thôi, cũng chẳng dám miêu tả kỹ không các chị nhìn thấy, các chị lại tế cho vài đường cơ bản thì mình cũng đến nước “vật vã” mà điếc ấy chứ, chẳng dại nữa.
Lại những tiếng zô zô, 1 2 3 uống và lại làm mình cười, đầy ẩn ý =)) VỀ

17/8/12

NHỮNG HẸN HÒ TỪ NAY KHÉP LẠI



Chiều nắng nhàn nhạt, hiu hắt mỏng manh như một sợi tơ trời còn vương lại cuối ngày.
Bình hoa hồng bên khung cửa sổ cũng dần héo hắt vì chẳng ai ngó ngàng. Mọi hôm được nâng niu, chăm bẵm là thế. Nay bình hồng cô đơn theo chút nắng nhạt ngẩn ngơ bên trời.
Tơ tình vương mọi ngõ ngách, mọi con đường em và anh đã đi qua. Nơi nào cũng ăm ắp những kỷ niệm ngọt ngào. Thế mà, hôm nay anh bước trên con đường mang tên hai đứa mình, con đường Tình Yêu mà anh và em đã đặt tên sao thấy đong đầy niềm nhớ.
Những hẹn hò từ nay khép lại.
Đường quen, lối cũ mà bước chân anh như lạc lõng cô đơn. Bước chân qua đây mà anh thấy ngại ngần. Nơi này ta hẹn hò, sớm đợi chiều mong. Đã bao lần em hờn dỗi anh vì lỗi hẹn, làm em đợi ngẩn ngơ vin tà áo mỏng. Anh biết lỗi hẹn với em là anh đáng trăm nghìn tội. Anh sẽ chịu mọi hình phạt của em, miễn sao em thấy vui. Vậy mà, chốn ấy nay khuất nẻo chân người.
Chẳng thể quên ngày ấy, bên cây liễu rủ bên hồ, em ngồi thả tóc cho gió cuốn bay bay. Anh vội lấy tay ngăn tóc em lại cho khỏi rối, hoa liễu rụng quấn lấy bờ mi ngoan.
Chút nắng vàng vụt tắt mỏng manh, ngăn sao nổi một sớm chiều tàn. Mọi huy hoàng, lãng mạn cũng tan đi. Chỉ còn lại một màu u ám. Ngày đã rụng, tình ơi!
Nỗi niềm riêng của em, khi chia tay anh cũng chưa thể hiểu hết. Em ước ao bao điều về một hạnh phúc giản đơn. Anh vô tâm chẳng thể cùng em đi hết quãng đời hạnh phúc. Có thể một ai khác, sẽ làm em quên anh, sẽ cho em tình yêu trọn vẹn.


Cánh Hồng rụng tơi tả xuống ban công ngoài cửa sổ. Màu Hồng héo úa đã phai nhạt sắc hoa. Hồng chẳng còn thắm nữa, màu nâu u ám đã thay sắc màu hoa. Bên đời cô quạnh, anh thấy cánh Hồng nâu rụng xuống lòng bàn tay, khô khốc. Tình thoảng vội như gió lướt qua đây. Anh chợt giật mình, nhận ra con người thứ hai trong anh vội bay đi theo gió. Gió đi tìm về tình cũ.
Khép lại rồi. Bỗng thấy mình trong mơ. Cơn mơ lạ đã dẫn anh về dĩ vãng. Kỷ niệm ngọt ngào cứ thế đưa tình yêu ta trở lại, êm đềm. Em lại cười vang bên thung lũng Tình Yêu, ghi dấu mối tình xưa ta hẹn thề.
Tình yêu bỗng chợt nhòa trong khoảng khắc. Mọi thứ đều kết thúc rồi. Tất cả chỉ còn là những hẹn hò xưa cũ. Tình như nắng mỏng manh vụt tắt để khép lại một ngày. Cho dù không muốn ngày qua đi, nắng vàng còn mãi nhưng đành vô vọng. Không có gì là tồn tại vĩnh cửu. Nhưng nỗi nhớ về em, tình yêu của đôi mình luôn còn mãi.
Em như cơn mơ trong anh chập chờn mỗi đêm. Người con gái len lỏi vào cả đêm, giấc ngủ và cơn mơ. Tình em không xa nhưng không thật gần trong anh. Nó như một giấc phù hoa cuộc đời. Không thể nhớ cũng không thể quên.
Chia tay rồi phải không em hỡi. Anh thấy tim mình nhói đau. Anh ngỡ mình như say. Anh lại cài cánh Hồng lên mái tóc em. Em e ấp cuống vào từng hơi thở. Anh đứng đây nhìn về ngày xưa ấy. Chợt anh thấy mình vu vơ, đuổi theo em trên đồi hoa vàng mỏng manh như tơ nơi cuối trời.
Khép lại rồi những hẹn hò xưa cũ, phải không em!
(Trung Thị Phương Thúy - Lượm lặt trên internet)

THỜI GIAN

Chắc cũng ít ai có câu hỏi “thời gian là gì?”, tôi cũng thực sự không biết định nghĩa chính thức, không biết định nghĩa thời gian là gì? Tôi chỉ nghĩ thời gian là một đơn vị tính của con người ước lượng đặt ra để thực hiện một việc nào đó, một hành động nào đó, chỉ đơn giản như vậy thôi nhưng nếu nghĩ thêm một chút thì có lẽ cũng chẳng hẳn là như thế.
Thời gian không có hình thù, không có mùi vị nhất định, chứa đựng niềm vui và nỗi buồn của con người, làm con người già đi cả về suy nghĩ cũng như hình dáng bên ngoài, được gọi là “cũ”, thời gian cũng làm cho con người ta từ một đứa trẻ trẻ trở thành một đứa trẻ già hơn, thời gian làm cho con người làm quen với nỗi đau, nguôi ngoai nỗi nhớ và thời gian cũng là khoảng thời gian nhất định đánh dấu sự có mặt của mỗi người trên trái đất.
Thời gian giống như một vị thuốc, đối với người này là tuyệt hảo nhưng với người khác lại là độc dược,  đồng thời lại giống như một giấc mơ, có thể đẹp cũng có thể là ác mộng.
Thời gian có thể thử thách tình cảm của con người để có thể biết chính xác tình cảm của mình không phải hời hợt nhưng nếu kéo dài thời gian thử thách thì sẽ phôi pha thời gian, ai dám bảo rằng không khi mà cuộc sống muôn màu, nhiều nẻo?
Thời gian, cũng là cách để quên đi một người mà mình đã và đang yêu thương
Thời gian để con người nhận lấy các loại chứng chỉ, văn bằng được pháp luật công nhận để rồi 10 năm, 20 hoặc 30 năm sau đó nhìn lại những bức ảnh kỷ niệm đó mà thốt nên một câu rằng “thời gian trôi qua nhanh thật, ước gì trở lại ngày xưa nhỉ?”.
Thời gian cũng thường làm cho con người ta nhận ra rằng các ước mơ của tuổi trẻ thường thú vị như câu chuyện cổ tích chẳng có thật, hay nói một cách khác thì chính thời gian làm cho con người nhận thấy bi kịch của họ trong cuộc sống. ÔI, THỜI GIAN

30/7/12

NỖI NHỚ

Có bao giờ bạn bắt giác dừng lại giữa cuộc đời và nhìn ngắm lại những gì đã qua, những kỉ niệm, những hình bóng đã cũ, những nụ cười đã cũ nhưng vẫn nằm lại đó, vẹn tròn, và quá khứ sẽ như một thước phim quay chậm cũ kĩ hiện lên trước mắt, nhắc ta nhớ, những nỗi nhớ khi mơ hồ, khi rõ ràng, những nỗi nhớ mà đôi lần ta lại gọi bằng cái tên mộc mạc: nỗi nhớ không tên.



Trong cuộc sống, đôi khi những nỗi nhớ đến một cách bất chợt, không báo trước. Đôi khi là những lúc thả mình lại theo những bài hát quen thuộc, đôi khi là lắng nghe tiếng tích tắc gõ nhịp đều đặn của chiếc đồng hồ già nua để hồi tưởng về những gì đã qua. Nỗi nhớ đôi khi tự tìm đến mình, đôi khi chúng ta tìm đến nó, không thể nói trước.

Nỗi nhớ thật lạ, khi chợt đến khiến ta ngỡ ngàng, khiến ta chìm trong một nốt trầm xao xuyến. Có khi ta đi trên một con phố dài, bắt gặp một bóng hình xưa thoáng vụt qua. Để rồi thương nhớ ùa về, ngùi ngùi. Cuộc sống như một bản nhạc dài, mà đôi khi ta dừng lại, như một nốt lặng giữa những phím đàn, để nghe yêu thương, nghe nỗi nhớ ùa về, nghe những gì thuộc về quá khứ bỗng chốc trở nên sống động, khơi dậy những cảm xúc đã ngủ quên trong tâm hồn.

Những nỗi nhớ bắt đầu từ những thứ bình dị nhất: một ánh mắt, một nụ cười, một cái ngoái nhìn. Ai đó bảo rằng thời gian sẽ dần phủ một lớp bụi mờ lên kỉ niệm, rồi mọi thứ sẽ rơi vào quên lãng. Nhưng kỉ niệm không mất đi, nó vẫn nằm đó, lẩn khuất trong một góc sâu thẳm nào đó trong tâm hồn chỉ chờ một dịp nào đó để rồi bừng lên, và dòng nhớ theo đó ùa về, ngập lòng.

Những tháng ngày sinh viên, sống xa nhà, bữa cơm gia đình giờ đây được thay thế bằng những phần cơm hộp mua vội vàng ngoài hàng quán. Những hột cơm khô ran giữa cái nắng Sài Gòn. Cầm chén canh lỏng lét, có đứa càm ràm, canh chua này ở quê má bỏ thơm thay me, ăn nghe vị chua chua ngọt ngọt, món canh cải má sẽ ngồi lặt những lá cải xanh nhất bỏ vào nồi. Rồi có đứa lặng thinh. Giờ này, ở quê, trong một ngôi nhà nhỏ, ba đã đi làm về, má đang dọn ra tô cơm nóng hổi, thằng em cũng vừa từ trường ra, thể nào thằng nhỏ cũng giở chái bếp, lục mớ đồ ăn. Và ba sẽ lại buông tiếng la rầy. Giờ này, ở quê, cũng chiếc bàn ấy, nhưng một chiếc ghế đã ám bụi vì vắng người ngồi. Bỗng dưng những muỗng cơm hộp nghẹn ứ trong miệng, bỗng dưng muốn về nhà ngay, ngay tức khắc, ừ, bỗng dưng…

Bất kì điều gì có thể ghi nhớ được cũng có thể trở thành nguồn cơn của một nỗi nhớ. Nhưng đôi khi nỗi nhớ không thể được gom lại bằng những hình ảnh hữu hình cụ thể, nó là những cảm giác của một khoảng thời gian mình đã trải qua mà khi bắt gặp những gì tương tự, lại làm mình ngậm ngùi và xao xuyến, thèm được sống lại những cảm giác đó. Những cảm giác đã cũ, ám ảnh trong tim bằng nỗi nhớ dặt dìu, với những kỉ niệm khó phai. Nhưng thời gian nào có quay ngược bao giờ…
Tưởng tượng một ngày bình thường nào đó, bạn quyết định ngồi xếp lại tủ quần áo. Lần giở hồi lâu lại gặp bộ đồ cấp ba nằm gọn gàng trong một góc nào đó. Những vết mực vẫn còn đó, cái phù hiệu cũ vẫn nằm phía trên túi áo, mấy chỗ sờn giờ đã phai màu hơn. Tất cả vẫn vậy, chỉ có thời gian đã phủ lên một lớp bụi mờ cũ kĩ. Lại thấy nhớ, nhớ những buổi trưa nắng hè gay gắt, đám học trò mồ hôi ướt đẫm lao theo trái cầu. Nhớ những ngày cặm cụi học bài trước giờ kiểm tra, nhớ cả những câu đùa giỡn, những nụ cười mà đám trẻ ngày ấy quăng vào không gian. Mấy dạo ngang qua ngôi trường cũ, nắng vẫn vàng đầy sân, những tàng cây vẫn nghiêng mình che bóng cho bao đứa học trò, ngôi trường vẫn thế, thầy cô vẫn là những người cũ, nhưng ta giờ đã khác, đã không thể mỗi ngày bước chân vào trường, đã không thể trở về những ngày xưa ấy. Chỉ còn đọng lại, là nỗi nhớ, da diết, chùng chình. Nhớ lại câu nói của cô giáo chủ nhiệm những ngày cuối lớp 12: “Các con hãy xếp những bộ đồ đi học lại, vào một ngăn kéo nào đó. Rồi nhiều năm sau này, các con hãy lấy ra, để nhớ về một thời đã đi qua. Khi ấy, các con đều có con đường của riêng mình, cuộc sống của riêng mình. Khi ấy, có kẻ còn, người đã ra đi. Khi ấy, con sẽ thấy nhớ một thời đã đi qua” Chẳng biết rồi sau này sẽ ra sao, nhưng giờ, lớp 12 của ngày xưa mỗi đứa đã đi trên con đường của riêng mình. Những gương mặt trước đây gặp gỡ mỗi ngày giờ chỉ thi thoảng mới nhìn thấy nhau. Bây giờ còn nhớ vậy, thương vậy, còn mừng mừng tủi tủi cho những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, những buổi họp mặt ngắn ngủi. Nhưng, biết sau này sẽ ra sao?



Nhắc đến nỗi nhớ, người ta thường hay nghĩ đến tình yêu. Con người thật kì lạ, thường thì chẳng thể hiểu ra mình ở hiện tại, chỉ đến khi mọi thứ trôi qua, chỉ đến khi chúng ta đánh mất mới thấy nhớ, thấy thương. Và khi nỗi nhớ đồng hành cùng trái tim, nó đang chỉ ra rằng : bạn đang yêu đấy. Tôi xin trích nơi đây đôi dòng tâm sự của một du học sinh trên mạng mà có lần tôi vô tình đọc được:
“Nhiều khi đếm thời gian, sao thấy nó trôi chậm thế. Mãi không hết một tuần, mãi không hết một tháng, mãi không hết một năm. Nhiều lúc anh cảm giác mình không vượt qua nỗi, có thể em không tin nhưng quả thật là như vậy. Nhiều lúc anh chỉ thèm được đi lang thang, được ngồi ở hồ bé, ngồi ở những chỗ quen thuộc của hai đứa mình, những chỗ dường như chỉ dành cho bọn mình thôi ấy. Nhất là những ngày cuối tuần, chẳng hiểu em đang làm gì cả. Biết là em buồn lắm, biết là em thấy cô đơn lắm, nhưng chẳng thể làm gì được cho em. Ngay cả những điều đơn giản nhất, gọi điện về cho em, anh lại chẳng nói được điều gì cả. Anh thấy tự giận bản thân mình, muốn gọi điện về cho em, định nói nhiều điều: rằng em nhớ em lắm, rằng anh bồn chồn lắm, rằng anh thèm được bên em, hay chỉ muốn được cầm tay em, không được thì chỉ nhìn thấy em thôi, hay nghe thấy giọng em thôi cũng được. Nhưng từ ngữ nó cứ bay đi đâu mất ấy. Anh biết, những lúc đó anh làm em buồn. Anh cũng chẳng hiểu nỗi chính bản thân mình nữa. Hôm nào anh cũng cố gắc mở mail ra, rồi vào blog của em để đọc, tự thưởng cho mình cái cảm giác được gần bên em. 6 tháng trôi qua, anh vẫn nhớ những cảm giác ban đầu, anh vẫn nhớ như in giai đoạn ấy… Mai anh Nhân về rồi, cuối tuần này em lại có quà rồi, anh gửi trong đó tình yêu của anh, sự nhớ nhung của anh, và anh gửi trong đó luôn cả niềm vui khi em nhận quà mà anh tưởng tượng ra. Anh gửi trong đó cảm giác muốn em luôn hạnh phúc, muốn em luôn vui vẻ. Anh còn nợ em nhiều quá. Thời gian thật dài mà cũng thật ngắn. Tự dưng nhận ra mình đã ở bên này sáu tháng rồi. Anh sẽ chọn một cái ảnh em yêu thật xinh để in ra, để ở trên bàn trong căn phòng rộng, để đỡ cảm giác trống trải, để mình được gần nhau thêm, em nhé!”

Nỗi nhớ không chỉ ám ảnh bởi những người ta gặp, những chuyện ta trải qua mà đôi khi một khung cảnh đẹp, một cánh đồng bất tận, một khu vườn ngợp nắng, mặt biển xanh ngát tận chân trời cũng khiến ta mỉm cười khi nhớ đến. Những ngày Sài Gòn rợp nắng, cái nắng hanh hao, oi bức của những buổi trưa hè rải xuống lòng đường, chợt thèm một cơn mưa da diết. Nhớ tiếng những giọt mưa tí tách trên mái hiên nhà. Nhớ cảnh những đám mây vần vũ hồi lâu trên nền trời, nhớ gió mang hơi ẩm lùa vào phòng, mát rượi. Những cơn mưa đọng lại trong nỗi nhớ theo những cách khác nhau. Thuở bé, đám trẻ con ngày ấy chỉ mong cơn mưa đến, để rồi chạy lon ton trên sân, đạp nước tung tóe, và quăng vào nhau những tiếng cười, ngây ngất. Lớn lên chút nữa, đón mưa đến bằng tâm trạng chờ đợi nôn nao, thèm cái cảm giác đi giữa màn mưa bụi dưới những tàn cây, nghe lòng mình trải ra, để những giọt nước bắn vào mặt, tan đi, như muốn xoa dịu đi những muộn phiền trong cuộc sống. Mưa, cái khoảnh khắc giọt nước chạm vào mặt đất hay đọng lại bên cửa sổ khiến người ta nhớ, bởi mưa gieo cái buồn man mác vào không gian. Để lòng người chùn lại. Để những giọt nước chảy đi như dòng kỉ niệm cứ cuộn chảy, ùa về, mang theo cả nỗi nhớ khôn nguôi.

Cuộc đời của mỗi con người được xây nên từ những viên gạch của quá khứ, của hoài niệm, nhưng không thể cứ sống mãi trong bức tường kỉ niệm. Đâu thể dừng lại, lặng thinh cho ngày đang tới, khi mọi người đang hướng về phía trước còn ta thì ở lại, phía không ai, phíamột mình. Nỗi nhớ chỉ nhắc ta về những gì đã qua, nhắc ta mỉm cười để đón nhận những ngày sắp đến. Cuộc sống không thể vẽ nên bằng những nỗi buồn ám ảnh mùi kỉ niệm, cuộc sống được tô vẽ bằng những từ tươi sáng hơn : nụ cười, hy vọng, tương lai. Ừ, tương lai là những gì chúng ta đang hướng đến. Và nỗi nhớ, chỉ là những thoáng bất chợt vô tình, như một cơn gió thoảng qua gợi chút mùi hương dìu dịu, thắp lên cho đời thêm ý nghĩa, để ta không đánh mất mình, để ta vẫn còn nhớ, và để kỉ niệm vẫn nằm lại đó, vẹn tròn trong tim.

Nghe gió lùa ngoài sân, lẹt đẹt quét lên hiên nhà, nghe trong không gian có mùi của kỉ niệm, phải chăng nỗi nhớ đang ùa về, đâu đây.

(Góc suy ngẫm)